Còn anh bác sĩ thuần tuý là một người bình thường, cũng không hứng thú với đồ cổ, nhưng duyên số đã đưa đẩy anh gặp gã chủ tiệm. Cuộc sống của hai người quá nhàm chán nên đã cùng bầu bạn với nhau, trải qua những việc không thể tin nổi như chạy trốn xà tinh Nhà văn Phùng Nguyễn, tên thật Nguyễn Đức Phùng, sinh năm 1950 tại Quảng Nam, là anh cả trong một gia đình đông anh em. Học xong tiểu học trong một làng quê, năm 1961 cậu học sinh Nguyễn Đức Phùng thi đậu vào lớp Đệ Thất trường trung học Trần Quý Cáp, Hội An. Ba năm sau Xin Chào Ấn Độ (Tái Bản 2020) Oxford Bookworms Starter Girl on a Motorcycle Audio CD Pack (American English) [Phiên chợ sách cũ] The Culture Code: The Secrets of Highly Successful Groups [Phiên chợ sách cũ] Tuyển Tập Truyện Cười (Song Ngữ Anh-Việt) Ăn Là Nguồn Yêu Sống Thám Tử Lừng Danh Conan Tập 43 Tôi thật sự sợ hãi, ngộ nhỡ anh bác sĩ chịu hết nổi, tức giận một đao cắt phăng thằng em trai của tôi… tôi vô tội đó nha… 11. Tôi có biết một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ vùng kín. Đúng rồi, việc mà những người này phụ trách là chỉnh nơi đó, nơi đó và nơi đó. Rồi anh í bảo: "Thấy giọng qua điện thoại dễ thương quá trời, nên phải phóng tới ngay để xem người nó thế nào =))" Anh í bảo đang ngồi nhậu tí với anh bạn, nghe giọng điện thoại lại mở loa lớn, anh bạn khen ngay ôi xồi ôi sao cái giọng bắc nó lại cưng thế là cưng. . Cùng đọc truyện Chào Anh, Bác Sĩ Tần của tác giả Dạ Mạn tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại melbournje Nếu ai đã từng đọc qua tác phẩm Xin Chào Chu Tiên Sinh chắc vẫn còn ấn tượng với Lâm Vu và Tần Hành thì bộ truyện này là viết về cặp đôi họ sẽ có được cái kết viên mãn chu Chu tiên sinh hay không? Mời các bạn đón Vu thi cấp 3 đạt được số điểm cao nhất toàn thành phố, đỗ vào trường Nhất Trung ở Tấn Thành, tại đây cô gặp được Tần Hành ở trường được vô số người thầm thương trộm nhớ, trừ Lâm Vu buổi tối ở lớp học thêm, Lâm Vu nhặt được một tờ giấy, trên đó có ghi Tớ thích cậu, Tần tiện tay ném tờ giấy ra phía sau cho Tần Hành, ai ngờ lại bị giáo viên chủ nghiệm bắt Vu bị gọi lên văn phòng, từ đó lời đồn nổi lên bốn phía rằng- - Lâm Vu thích Tần Hành!!...Một người là một thiếu nữ nông thôn thiên tài,Một người là một thiếu niên gia cảnh hậu đãi Trải qua 8 năm ràng buộc, Thế sự đã an bài, anh chỉ thiên vị một mình em. Trong tập cuối Bác sĩ Cha, Cha Jeong Suk phải và Seo In Ho chấm dứt quan hệ vợ chồng một cách hòa bình CẮT TỪ PHIMTối Bác sĩ Cha chính thức nói lời tạm biệt khán giả bằng một cái kết gần như trọn vẹn cho hầu hết các nhân vật chính. Tập cuối bộ phim vẫn có nhiều tình tiết bất ngờ như việc Cha Jeong Suk được cứu sống nhờ chính ông chồng tệ bạc Seo In Ho. Trải qua hàng loạt biến cố, Seo In Ho nhận ra lỗi lầm của mình và tự chủ động ly hôn, tác thành cho nguyện vọng của người vợ tảo tần đã hy sinh cho ông và gia đình suốt nhiều năm qua. Đồng thời, Seo In Ho còn yêu cầu hiến gan của mình cứu Cha Jeong Suk. Trước sự thuyết phục và bày tỏ chân thành từ Seo In Ho, Cha Jeong Suk đồng ý tiến hành phẫu thuật và may mắn hồi phục, trở về cuộc sống bình In Ho hiến gan cứu vợCẮT TỪ PHIMMối quan hệ chồng chéo giữa Cha Jeong Suk, Seo In Ho, Roy Kim Min Wook Hyuk và Choi Seung Hee Myung Se Bin cũng được giải quyết một cách hợp tình hợp lý. Cha Jeong Suk và Seo In Ho ly hôn trong hòa bình, thỉnh thoảng dành thời gian sum họp vì con cái. Sau tất cả, Seo In Ho vẫn thăng tiến, trở thành giám đốc bệnh viện trẻ nhất từ trước đến nay. Tuy nhiên, vì là kẻ ngoại tình bội bạc, ông phải nhận lấy nỗi cô đơn cay đắng khi không còn ai kề cạnh san sẻ niềm vui nỗi buồn. Trong khi đó, "tiểu tam" Choi Seung Hee cũng chia tay Seo In Ho, nghỉ công việc hiện tại và chuyển sang bệnh viện ngoại tình Seo In Ho và Choi Seung Hee cuối cùng vẫn "đường ai nấy đi"CẮT TỪ PHIMChi tiết nằm ngoài dự đoán trong tập cuối Bác sĩ Cha là Cha Jeong Suk nhẹ nhàng từ chối tấm lòng của nam bác sĩ Roy Kim tốt bụng. Thay vì chấp nhận tình cảm với người mới sau khi chia tay gã chồng lăng nhăng, cô quyết định tận hưởng cuộc sống với hàng loạt hoài bão ý nghĩa, mở một phòng khám riêng và thường tham gia tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng xa. Các nhân vật bị cuốn vào vòng xoáy ngoại tình của Seo In Ho như hai cô con gái, Seo I Rang Lee Seo Yeon, Choi Eun Seo So Ah Rin, bà Oh Deok Rye Kim Mi Kyung… đều lựa chọn buông bỏ thù hận. Còn cặp đôi Seo Jung Min Song Ji Ho và Jeon So Ra Jo Ah Ram bên nhau ngọt thúc phim Bác sĩ Cha có hậu cho hầu hết các nhân vậtCẮT TỪ PHIMTrong những khoảnh khắc khép lại tác phẩm, Cha Jeong Suk nở nụ cười rạng rỡ, cho thấy bản thân hoàn toàn tràn đầy niềm tin hướng về tương lai phía trước, biết ơn và trân trọng cuộc sống hạnh phúc hiện kết có hậu của Bác sĩ Cha chiếm cảm tình khán giả, được đánh giá là truyền tải thông điệp nhân văn, nhắn nhủ mọi người đều có thể "làm lại cuộc đời" dù ở bất kỳ độ tuổi nào. Rating tập cuối đạt 18,546%, lập kỷ lục là mức tỷ suất người xem cao nhất kể từ khi phim chiếu đến nay. Bác sĩ Cha đánh dấu màn trở lại thành công của minh tinh Uhm Jung HwaCẮT TỪ PHIMBác sĩ Cha do Kim Dae Jin làm đạo diễn, Jung Yeo Rang viết kịch bản. Phim quy tụ dàn sao Hàn kỳ cựu gồm Uhm Jung Hwa, Kim Byung Chul, Myung Se Bin, Min Woo Hyuk… Sau Bác sĩ Cha, phim King The Land có YoonA SNSD và Junho 2pm sẽ tiếp sóng khung giờ tối thứ bảy - chủ nhật hằng tuần trên kênh cáp JTBC. Đánh giá 8/10 từ 18255 lượt REVIEW TRUYỆN XIN CHÀO, BÁC SĨ TẦNTên khác Chào anh, bác sĩ TầnTác giả Dạ MạnThể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, SẠCH_SỦNG_NGỌT, nam phụ dễ thương, HEĐộ dài 77 chương + 9 ngoại truyệnTình trạng Hoàn ánLâm Vu thi cấp 3 đạt được số điểm cao nhất toàn thành phố, đỗ vào trường Nhất Trung ở Tấn Thành, tại đây cô gặp được Tần Hành ở trường được vô số người thầm thương trộm nhớ, trừ Lâm Vu buổi tối ở lớp học thêm, Lâm Vu nhặt được một tờ giấy, trên đó có ghi Tớ thích cậu, Tần tiện tay ném tờ giấy ra phía sau cho Tần Hành, ai ngờ lại bị giáo viên chủ nghiệm bắt Vu bị gọi lên văn phòng, từ đó lời đồn nổi lên bốn phía rằng— Lâm Vu thích Tần Hành !!***Ngày đó, chỉ một tờ giấy với vỏn vẹn dòng chữ “Tớ thích cậu, Tần Hành” đã vô tình kết sợi dây tơ duyên giữa Lâm Vu và Tần Hành lại với Vu, là cô gái nhỏ sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng núi Đông Ly xa xôi. Cuộc sống từ nhỏ thiếu đi tình thương của cha và sự dạy dỗ nghiêm khắc của mẹ đã tạo nên một Lâm Vu rất kiên cường, bản lĩnh. Cô không có cuộc sống đầy đủ mọi thứ, cô lại càng không có một gia đình trọn vẹn đúng nghĩa. Thế nhưng, cô chưa từng có suy nghĩ đòi hỏi về những điều xa vời đó. Bởi vì, cô biết nếu chính bản thân mình không tự vươn lên thì cả đời này chỉ có thể ngụp lặn trong tăm tối mà Vu xinh đẹp nhưng không kiêu ngạo. Cô tài giỏi nhưng khiêm tốn đúng mực. Đối với Lâm Vu mà nói thì học chính là con đường duy nhất để có một cuộc sống tốt đẹp. Vì thế, cô vẫn luôn nỗ lực và cố gắng hết trước, mẹ cô đã giúp đỡ cô bé Thẩm Nghi Đình mới năm tuổi chạy trốn khỏi bọn bắt cóc buôn người. Nhờ vậy nên nhà họ Thẩm đã luôn thể hiện sự cảm kích, biết ơn của mình với gia đình cô. Khi Lâm Vu nhận được tin điểm thi cấp ba của mình cao nhất thành phố và đỗ vào trường trọng điểm Nhất Trung thì gia đình của cô bé Nghi Đình đã mở lời giúp đỡ cô. Bản thân Lâm Vu luôn được mẹ dạy dỗ cách sống không dựa dẫm vào người khác nên cô vẫn luôn dè dặt, hạn chế ỷ lại vào Thẩm gia nhất có thể. Và có lẽ, nhờ vậy mà tạo nên một Lâm Vu mạnh mẽ, kiên cường của tương lai sau Nhất Trung cô gặp Tần Hành – một nam sinh vẻ ngoài ưa nhìn và được vô số nữ sinh trong trường thầm thương trộm nhớ. Và trùng hợp hơn nữa là bọn họ lại cùng lớp với nhau. Cô ngồi trên, anh ngồi dưới. Ba năm cao trung, Lâm Vu và Tần Hành được tiếp xúc, hiểu thêm về đối phương nhiều hơn, cả về cuộc sống và định hướng cho tương lai sau thời gian cấp ba cứ thế trôi đi…Nếu hỏi Tần Hành bắt đầu thích Lâm Vu từ khi nào thì có lẽ anh cũng không trả lời được. Có thể là từ những lúc bị cô lạnh nhạt, hay có thể là từ nụ cười vô tình của cô hay có thể từ khoảnh khắc anh trông thấy cô nghiêm túc ngồi luyện nghe tiếng anh. Chỉ đơn giản như vậy mà liệu điều đó có quan trọng không? Yêu thích một người thì chắc hẳn là không cần bất kỳ lí do nào. Những rung động đầu đời của Tần Hành đã dành trọn cho Lâm Vu, một cô gái kiên cường mạnh mẽ như vậy. Có lẽ anh đã sớm nhận ra tình cảm của mình từ những năm tháng tuổi trẻ này rồi, thích đến mức phải mặt dày đi đòi lại chiếc túi mà cô thêu tặng mình, thích đến mức sẵn sàng ở lại tự học vào mỗi buổi tối rồi lấy cớ đưa cô về kí túc xá cho yên Lâm Vu đối với Tần Hành tuy có chút lãnh đạm, có chút xa cách vì cô sợ khoảng cách của cô và anh quá xa, vì cô sợ cô sẽ ảnh hưởng anh và vì anh chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của cô. Lâm Vu muốn thuận lợi học hành, thuận lợi đỗ đại học, thuận lợi kiếm một việc làm báo hiếu mẹ. Nhưng chính sự quan tâm nhỏ nhặt của Tần Hành đã khiến cô nhận ra, anh thực sự quan trọng trong cuộc đời của mình. Lâm Vu thích Tần Hành, nhưng cô lại không phát hiện ra ngay được vì tình cảm đó vẫn chưa đủ lớn. Thế nhưng, từ những điều nhỏ bé của anh như giúp cô tìm lại chiếc ví bị mất cắp, sau đó dùng toàn bộ tiền tiêu vặt của mình cho cô rồi nói dối vì anh biết lúc đó tiền quan trọng như thế nào đối với cô. Hay việc anh cho cô mượn tập, giảng vài bài khó cho cô, đưa cô đi công viên xả stress… Và còn rất nhiều điều vụn vặt dễ thương khác nữa, đã bắt đầu lay động trái tim của Lâm cô vì căn bệnh của mẹ mà bỏ thi đại học, anh khẩn trương gấp rút như chính mình gặp khổ sở vậy. Ngày cô bình thản bảo sẽ thi lại đại học anh tỏ tình với cô nhưng không gấp gáp đòi một danh phận. Anh nói, Lâm Vu, hẹn gặp lại em ở Đại học Hành hỏi Lâm Vu rằng cô có biết cái gì gọi là thích không? Đó chính là, thích chỉ là nhìn tên hai người ở chung một chỗ thôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Anh nguyện ý chờ cô, anh nguyện ý chọn học ngành y vì cô. Chờ đợi rất lâu rất lâu. Và rồi không phụ lòng anh, cô đồng ý. Lâm Vu và Tần Hành chính thức xác định quan hệ với cao trung đến đại học rồi đến lúc trưởng thành, Tần Hành đều bên cạnh Lâm Vu mỗi khi cô khó khăn. Anh dẫn dắt cô, anh từ bỏ cơ hội vì cô, anh lo lắng sợ hãi, khẩn trương vì nghe tin nơi cô ở có động đất. Và cả cách anh gọi cô bằng cái tên A Vu đầy thân mật. Tất cả đã chứng minh, anh yêu cô gái này đến rồi tình cảm đó đã kết thúc trọn vẹn bằng một đám cưới hạnh phúc và một bảo bảo đáng yêu cực kỳ. Đến giờ mình vẫn nhớ Tần Hành từng nói với cục cưng của mình rằng Đời này, tất cả khẩn trương ba đều dành cho mẹ con ra, tên truyện “Xin chào, bác sĩ Tần” lại hoàn toàn không đề cập quá nhiều về nghề bác sĩ mà đó là tương lai của Tần Hành vì Lâm Vu mà thay đổi. Đó là sự đánh đổi của Tần Hành để theo đuổi cô gái mình thích, theo đuổi một Lâm Vu chững chạc, giỏi giang. Tình cảm của Lâm Vu và Tần Hành kéo dài như vậy, ngày càng sâu đậm hệt như kẹo mạch nha, ngọt ngào và không tách rời không chỉ đề cập đến tình cảm của nhân vật chính mà còn các vấn đề vẫn thường xảy ra trong những năm tháng thanh xuân của mỗi chúng ta như thầm thương một người đến mức ghen tỵ hay cảm giác không phục khi bản thân không bằng các bạn học khác. Khi đọc truyện mình cũng cảm thấy rất sảng khoái vì những màn nữ chính thể hiện tài năng hay những lúc nam chính tự vả bôm bốp vào mặt mình. Đúng thật là thanh xuân! Nam phụ Thẩm Nghi Hành cũng rất đáng yêu, tuy đất diễn không nhiều nhưng lại chiếm được sự yêu thích của mình vô cùng. Thẩm Nghi Hành chính là nhân chứng sống của câu nói “Yêu thì phải nói cũng như đói là phải ăn” vì đến cuối cùng anh lại không thể nói rõ tình cảm của mình với Lâm Vu mà đánh mất đi cô gái ấy. Tuổi trẻ chính là sẽ có lúc tiếc nuối như vậy, nhưng thật may khi anh vẫn gặp được người cùng mình đi đến hết quãng đường còn rất thích bộ truyện này của tác giả Dạ Mạn vì nó đã phản ánh một phần hiện thực, ai cũng sẽ có lúc thất bại, cũng sẽ có lúc gục ngã nhưng không vì thế mà chúng ta chùn bước trước tương lai. Lâm Vu có biệt hiệu là A đứa trẻ ở trong thôn bọn họ hầu như đều xưng hô như vậy. Lâm Vu chưa từng cảm thấy biệt danh của mình kì quái chỗ đến học kì hai của năm đầu, Khương Hiểu vô tình hỏi biệt danh của cô là gìCô nói A Hiểu sửng sốt một chút, "A Ô?"Cô gật gật Dương đằng sau đang ăn mì tôm, giáo viên Khang ngửi trong phòng học đều là mùi mì. Có bạn học bị mùi hưong này dẫn dụ, liên tiếp quay đầu, vừa tức vừa buồn Hành khẽ cười một tiếng, "A Ô, ăn một miếng đi."Tôn Dương giương mắt, yên lặng ôm chặt thùng mì của mình."Tần Hành, cậu muốn ăn, thì tự xuống siêu thị dưới lầu mà mua đi."A Vu, A Vu lúng túng không thôi, mặt nóng lợi hại."Cho nên anh khi đó liền là nghĩ như vậy?"Nụ cười trên mặt Tần Hành ngừng lại, nhìn Lâm Vu chững chạc đàng hoàng, "Anh khi đó có thể có ý kiến gì? Em đối với anh lãnh đạm như vậy, đổi xử với Tôn Dương còn tốt hơn với anh!"Lâm Vu biến đổi, cô phát hiện cô giống như không hiểu rõ Tần Hành lắm. Anh sao có thể đem những này nói tự nhiên như thế, một điểm ngượng ngùng đều không Hành lòng vòng mắt, "Lâm Vu, anh cũng là nam sinh bình thường, đối với người con gái mình yêu bao lâu nay mà biểu lộ tâm ý, cái này rất bình thường. Hôn, ôm, đều là thuận theo tự nhiên. Hôm nay là sinh nhật của anh, anh vốn là muốn một nụ hôn làm quà sinh nhật. Không nghĩ tới em còn chuẩn bị cho anh quà." Kỳ thật, khi đó, nội tâm anh còn lâu mới được bình tĩnh như vậy. Anh cũng sợ hãi, sợ Lâm Vu cự tuyệt mình. Cô có lý do của cô, lại không ngại phản cô, bà, tương lai của cô, còn có kinh tế của cô bị áp Vu nhìn anh, cô rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là được tiện nghi bán chạy ngoan thật ra đoạn này mình cũng không hiểu lắm hic. Tần Hành ở trước mặt cô căn bản chính là biến thành người khác vậy. Là ai nói, bác sĩ nam đều chững chạc đàng hoàng, không "Đùa nghịch lưu manh"."Cha của em trước kia học ngành nào vậy?""Điện tử."Tần Hành liễm liễm thần sắc, "Hôm nào chúng ta cùng đi xem một chút."Lâm Vu muốn nói, cô đã đi qua, cô còn chụp mấy bức ảnh. Chờ nghỉ đông về nhà, cho mẹ nhìn. Nhưng cô vẫn gật biết cha có thể hay không cảm giác được rằng cô đã Vu trở về, Trình Trình ngồi xếp bằng trên giường, "Bạn học Lâm Vu, cậu có cái gì muốn nói sao?"Lâm Vu chỉ chỉ sát vách, "Đi đưa quà sinh nhật.""Tốt!" Trình Trình một mặt ý cười, "Muộn như vậy ờ "Lâm Vu đi lấy quần áo, "Tớ đi tắm rửa."Trình Trình vừa nằm xuống, "Lâm Vu, thật hâm mộ cậu đấy. Cậu và anh Tần là bạn cấp 3, bạn đại học, về sau là đồng nghiệp... Ngẫm lại đều cảm thấy hay."Lâm Vu chưa từng có nghĩ tới xa chuyện xa như thế, bất quá cô đã quyết định sự việc đương nhiên sẽ không tuỳ tiện thay đổi."Tớ đi tắm rửa.""Mau đi đi. Tớ đặt đồng hồ báo thức lúc 7h nhé." Trình Trình ngáp một cái, "Tớ ngủ trước nha."Lâm Vu tắm rửa, rón rén lên giường, tắt đêm tối, điện thoại di động của cô sáng lên một cái. Cô cầm lên xem xét, là Tần Hành gửi Hành Đi ngủ sớm một Vu Ngủ thảy cũng không giống nhau. Tựa như là ở trong nước cô độc lại có con thuyền nhỏ gần ngày thứ hai, chỉ có một bộ phận người đi ra tản Hành sớm chờ tại đại sảnh. Hàn Dịch Tâm đi tới, cô mặc một bộ quần áo thoải mái."Tần Hành, sớm vậy."Tần Hành gật gật đầu, "Đại khái không có bao nhiêu người sẽ đi."Hàn Dịch Tâm hiểu rõ, "Đoán chừng đều đang ngủ thẳng cẳng rồi."Tần Hành nhìn qua cô, lễ phép nói "Hôm qua cám ơn bánh sinh nhật của cậu."Hàn Dịch Tâm cười, "Vừa vặn trúng sinh nhật của cậu thôi. Cái sinh nhật này vui vẻ sao?"Ánh mắt Tần Hành khẽ nhúc nhích, "Rất đặc biệt." Anh sẽ nhớ kỹ cả đời, đây là sinh nhật lần đầu tiên có Lâm Dịch Tâm quen biết anh hơn một năm, hai người bởi vì cùng ở một cái câu lạc bộ, lại cùng cùng chung một cái giáo viên ở phòng thí nghiệm, cho nên quan hệ của hai người muốn so lớp học bình thường đồng học thân cận một chút. Cô trước kia biết Lâm Vu tồn tại, Tần Hành nói qua, cô vẫn nghĩ Lâm Vu chỉ là bạn học của anh mà bây giờ nhìn xem cũng không phải là Dịch Tâm thông minh xinh đẹp, vào đại học, cô đối với Tần Hành có ấn tượng tốt, có thể cô lại là kiêu ngạo, điểm này chưa hề biểu lộ mọi người vừa đi vừa bò tập trung ở sảnh, bất quá chỉ có tám Vu cũng không đến, bà dì của Trình Trình đột nhiên đến thăm, đau bụng quá không làm gì được. Cô nhắn tin cho cho Tần Hành, nói cho anh biết cô phải chăm sóc Trình Trình, không thể Dịch Tâm nhìn thời gian, hỏi Tần Hành "Lâm Vu không đi sao?"Tần Hành "Cô phải chăm bạn học của mình."Hàn Dịch Tâm gật đầu, "Vậy chúng ta lên đường đi."Thời tiết này, trên núi lá cây rơi xuống, cảnh sắc cũng không phải là đẹp như thế, chỉ có vài cái lá phong điểm núi này không cao, độ cao so với mặt biển là 610, đường núi cũng không gập Hành cùng Hàn Dịch Tâm một đường, hai người đi ở giữa đội Dịch Tâm bình thường là ít rèn luyện, đi một nửa đường cũng hơi phí Hành quay đầu "Cậu thế nào?"Hàn Dịch Tâm hít sâu một hơi, "Cậu đi trước đi, tớ ngừng lại nghỉ xíu."Tần Hành cũng dừng phía sau cũng nổi lên."Chị, thế nào?"Hàn Dịch Tâm khoát khoát tay, "Không có chuyện gì. Mọi người tiếp tục đi, không cần phải để ý đến tôi."Mọi người nhìn Tần Hành, thức thời rời đi."Chị, vậy chúng em đi trước."Mấy người đi một đoạn đường, quay đầu nhìn hai người, mọi người trao đổi ánh mắt."Các người có hay không cảm thấy anh Tần cùng chị Hàn có gì đó?""Không biết nha. Bất quá ngày hôm qua bánh ngọt là chị Hàn chuẩn bị.""Hai người bọn họ rất xứng đôi. Trai tài gái sắc, mà lại anh Tần lại là phú nhị đại, gia thế chị Hàn cũng rất không tệ, ông nội của chị là chuyên gia nghiên cứu về ung thư."...Hàn Dịch Tâm nhìn về phía Tần Hành, "Cậu cũng đi thôi."Tần Hành nhìn sắc mặt Hàn Dịch Tâm trắng bệch, thái dương còn toát ra mồ hôi."Có phải cậu bị bệnh không?"Hàn Dịch Tâm ngẩng đầu, "Hôm qua cảm giác có chút cảm, có thể là tối hôm qua bị lạnh lấy."Tần Hành vặn mi, "Có uống thuốc chưa?"Hàn Dịch Tâm lắc đầu, "Đi vội vàng nên không mang, cứ nghĩ là hai ngày không có chuyện gì."Tần Hành "Chúng ta xuống núi thôi. Tình huống này của cậu không thích hợp leo núi."Hàn Dịch Tâm "Cậu đi leo đi. Tớ một người không có chuyện gì."Tần Hành không nói hai lời, "Tớ vừa vặn cũng chuẩn bị xuống núi."Hàn Dịch Tâm nghi hoặc, "Bởi vì Lâm Vu sao?" Cô dừng một chút, "Tần Hành, cậu là bởi vì Lâm Vu mà học y sao."Tần Hành đảo mắt ngắm nhìn phương xa, sương mù lượn lờ đỉnh núi."Đúng thế." Anh thản nhiên trả Dịch Tâm trong lòng ngũ vị tạp trần, cảm thôi đã khiến cô khó chịu. Cô liễm liễm thần sắc, khóe miệng vẽ lên một vòng ý cười. Đúng vậy, từ xưa cho đến giờ anh đều không cho ai một chút hi Vu cùng Trình Trình ở lại đại sảnh, đại sảnh thanh nhã, ông chủ còn cố ý pha cà phê cho bọn họ, đáng tiếc Trình Trình không thể Vu đảo sách trong tay, một con mèo Garfield uốn tại bên chân của cô, khéo léo Trình uống nước đường đỏ, cả người lười nhác."Nhất định tối hôm qua, uống hai chén bia, nên bà đi tới sớm."Lâm Vu mắt cúi xuống, "Không liên quan tới bia đâu. Dạo gần đây cậu hay thức khuya chơi game."Trình Trình im bao lâu, Tần Hành cùng Hàn Dịch Tâm trở về, vừa vặn đụng phải Lâm Vu cùng Trình Hành nói ra "Cô ấy có chút cảm, hai người có thuốc không?"Lâm Vu lắc đầu, cô không có thói quen như Trình yếu ớt nhấc tay, "Em mang theo thuốc pha." Cô từ cặp sách lấy ra hai túi, "Chị "Hàn Dịch Tâm nhận, "Cám ơn." Cô nhìn mọi người, "Tớ trở về phòng nghỉ ngơi.""Chị, chị ngủ một giấc đi." Lâm Vu nhìn quầng thâm dưới mắt cô, đoán chừng cô cũng không có nghỉ ngơi Dịch Tâm mắt nhìn Tần Hành, "Làm phiền cậu rồi."Tần Hành gật gật đầu, "Buổi chiều trở về trước, chúng tớ lại đến bảo cậu."Hàn Dịch Tâm nhẹ cười, "Cám ơn." Nói xong, cô một mình trở về người ở lại đại sảnh, đều mang tâm Trình cũng không hoạt bát như bình không khí có chút ngột Hành mở miệng nói "Anh trở về phòng trước đây."Anh vừa đi, Trình Trình thở ra một hơi, "Tớ cảm giác tớ là một cái bóng đèn. Lâm Vu, cậu không nhanh đi về chăm sóc Tần sao?"Lâm Vu mặt có chút phát nhiệt, "Chờ một lát đi."Tần Hành trở về phòng đem đồ vật cất kỹ, không bao lâu một lần nữa trở Vu chuyên chú sách quyển trong tay, anh ngồi bên cạnh Lâm Vui, ghế sô pha có chút lõm Vu quay mặt lại, đối với anh mỉm Hành nhìn thoáng qua quyển sách trên tay, mị lực của sách so với anh đều lớn hơn."Bạn cùng phòng em đâu?""Vừa mới bị Tùy Vũ gọi đi, Tùy Vũ chính là nam sinh lớp bên cạnh." Lâm Vu nghĩ có phải cậu ta muốn theo đuổi Trình Trình hay Hành lười biếng tựa ở trên ghế sa lon, "Lần sau chúng ta ra ngoài một mình đi, quá nhiều người, chơi hết hứng."Lâm Vu trong lòng lại nghĩ, bọn họ hiện tại làm sao có thời giờ."Được."Tần Hành đưa tay vuốt vuốt sợi tóc của cô, "Em hình như rất thích mèo?" Trước kia chỉ thấy cô rất thích con mèo ở Thẩm gia."Về sau chúng ta cũng nuôi một con."Lâm Vu á một tiếng. Về sau, còn hơn mấy năm chiều hai giờ, mọi người ngồi xe buýt về, lần này hoạt động cũng coi như viên mãn hoàn là đối với Tần Hành mà nói, đây hết thảy đều nằm trong dự tính của về trường, sinh hoạt của Tần Hành cùng Lâm Vu cũng không có phát sinh biến hoá quá lớn, hai người chỉ cần có thời gian, vẫn là cùng tự học buổi tối. Lâm Vu cũng chầm chậm tiếp nhận nụ hôn của Tần Hành, bất quá hết thảy đều là chạm đến rồi họ cùng nhau đọc sách, cùng nhau thảo luận luận nhất học kỳ thi giữa kỳ, Lâm Vu thành tích đều ổn, mọi người trong lớp cũng không có quá nhiều kinh ngạc. Cố gắng cuối cùng rồi sẽ có hồi này, đơn xin học bổng cũng phê Vu thở dài một hơi. Kinh tế của cô áp lực xác thực rất chớp mắt, tết nguyên đán sau đó, lại nghênh đón kỳ thi phố B mùa đông so Tấn thành lạnh hơn nhiều, cùng phương Nam không đồng dạng, không khí rất khô. Tại bên ngoài, gió thổi vào mặt rất Lâm thường xuyên chú ý dự báo thời tiết, sợ Lâm Vu lạnh, liền gọi điện thoại tới."A Vu, âm mười mấy độ, con cẩn thận kẻo lạnh nhé.""Vâng ạ, Chị Tuyền lúc trước mua cho con hai cái áo lông, con có mặc. Huống chi ký túc xá đều có máy sưởi, trong phòng rất ấm áp." So trong nhà ấm áp nhiều. Bà lớn tuổi, vừa đến mùa đông, trên tay đều bị nứt da."Con nhớ đừng để bị lạnh đó.""Mẹ cùng bà cũng nên chú ý thân thể. Con nghỉ ngơi đây." Bất quá cô còn muốn giúp Tiểu Hàn học bù, đại khái muốn trễ một chút mới có thể trở nhanh thi cuối kỳ kết thúc, mọi người lục tục về túc xá chỉ còn lại Lâm của Tiểu Hàn mời cô chăm tiểu Hàn một tuần, Lâm Vu mỗi ngày giúp Tiểu Hàn lên lớp, chạng vạng tối trở về Tiểu Hàn cuối năm bận bịu túi bụi. Song ông bà đều ở quê, Tiểu Hàn cũng không nhỏ, liền không có để người già tới Tiểu Hàtự mình cùng Lâm Vu nói qua, Tiểu Hàn giống như rất thích cô, ba nói cái gì cậu đều không nghe, thế nhưng rất nghe lời cô nói, hi vọng cô có thể chăm sóc Tiểu Hàn một Vu cảm thấy khả năng giữa bọn họ không kém nhiều tuổi quá cuối cùng, Tiểu Hàn viết xong bài tập, Lâm Vu kiểm tra xong, "Đều đúng rồi!"Tiểu Hàn nhíu mày, "Không khó lắm."Lâm Vu nghĩ thầm, vậy tại sao trước kia điểm thi của em luôn từ dưới đếm Hàn nhìn cô, "Ngày mai chị về nhà rồi?"Lâm Vu gật gật đầu, "Đúng vậy a. Năm sau chúng ta gặp lại."Tiểu Hàn nhấp một chút khóe miệng, "Hôm nay em mời chị ăn cơm nhé."Lâm Vu cười "Không cần nha. Một hồi chị có việc rồi."Tiểu Hàn mặt lộ vẻ thất Vu nhìn cậu, "Chị cùng bạn đã hẹn cùng nhau ăn cơm, em có muốn đi cùng không?"Tiểu Hàn ánh mắt vui mừng, "Không quấy rầy ạ."Lâm Vu dở khóc dở cười, "Đương nhiên không quấy rầy." Cô tranh thủ thời gian nhắn cho Tần Hành một tin, nói cho anh biết một hồi cô muốn dẫn Tiểu Hàn cùng Hành từ phòng thí nghiệm ra, gió lạnh đánh tới. Anh vô ý thức rùng mình một Dịch Tâm từ phía sau đi lên, "Cậu muốn đi ra ngoài?""Đi đón Lâm Vu.""Em ấy còn chưa có về nhà?" Đã nghỉ một tuần rồi."Em ấy có dạy thêm."Hàn Dịch Tâm gật gật đầu, "Vậy làm sao ngày mai hai người về nhà? Có muốn tớ lái xe đưa hai người không?""Không cần làm phiền. Đi đường sắt cao tốc rất thuận tiện." Cách ngày ăn tết bất quá có sáu bảy ngày, lúc này mặc kệ nhà ga vẫn hay là đường sắt cao tốc đều là người."Năm sau gặp, chúc mừng năm mới.""Chúc mừng năm mới." Tần Hành nhìn đồng hồ, "Tớ còn có việc, đi trước.""Gặp lại sau." Hàn Dịch Tâm nhìn anh dần đi xa, mắt rốt cục lộ ra sự thất lạc. Có người sau lưng ra, vỗ vỗ vai của cô, "Thích thì chủ động một chút!"Cô quay đầu, "Chị, không phải như vậy."Đàn chị cười cười, "Đi thôi. Nếu như không có chuyện gì, thì giúp cái người chị cô đơn này đi ăn cơm."Hàn Dịch Tâm mỉm cười, "Tốt."Tần Hành đón xe trực tiếp đi thương trường, thương trường bên trong tràn đầy người. Anh đi năm phút, rốt cục đã tìm được Lâm Vu, còn có một cậu bé đánh giá một chút tiểu tử này, "Xin chào, Tần Hành."Tiểu Hàn nhàn nhạt nhìn anh, "Anh chính là bạn học của chị Tiểu Lâm sao. Không có ý tứ, hôm nay quấy rầy các người rồi."Không có ý tứ? Anh thật sự là một điểm không nhìn hỏi "Cơm tối muốn ăn cái gì?"Lâm Vu có chút áy náy, thừa dịp tiểu Hàn đang nghịch. Cô cùng Tần Hành nói, "Cha mẹ cậu bé ra khỏi nhà, một tuần cũng chưa trở lại.""Không có việc gì, chỉ là một bạn nhỏ thôi." Anh nhíu mày, "Sau khi trở về, anh đưa em về Đông Lăng. Không được cự tuyệt anh, anh nghĩ bạn trai đưa bạn gái về nhà hẳn là rất bình thường."Lâm Vu nhẹ gật đầu. Người này thật đúng là sẽ chọn thời Hành vừa đến, Tiểu Hàn cũng không tâm tư chơi người đi vào một cửa hàng cá là Lâm Vu muốn mời khách, kết quả Tần Hành cùng Tiểu Hàn đều muốn trả Hành nhìn thoáng qua Lâm Vu "Chờ trở lại Tấn thành, em lại mời anh."Lâm Vu "Tốt thôi."Tần Hành đi trả Hàn đột nhiên hỏi, "Chị Tiểu Lâm, anh ấy có phải bạn trai chị không?"Chào Anh, Bác Sĩ Tần Tần Hành đem chiếc nhẫn mang lên ngón giữa tay trái của cô, khóe miệng của anh tươi cười, có chút cúi đầu xuống, tại đầu ngón tay của cô nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn. Anh trước đây thật lâu liền nghĩ qua, nếu như về sau, anh cầu hôn Lâm Vu sẽ là hoàn cảnh như thế nào?Lâm Vu tính cách nội liễm, không thèm để ý hình thức. Thế nhưng cả đời chỉ có một lần, anh hi vọng ở bọn họ sẽ có kí ức đẹp liền ở Nhất Trung họ nhận thức lại, từ bạn học đến người nhìn qua cô, tròng mắt bên trong có hạnh phúc có khẩn Vu hốc mắt phát nhiệt, cô trừng mắt nhìn, "Anh mua nhẫn lúc nào?"Tần Hành "Lúc em đáp ứng tham gia chương trình."Lâm Vu "Đây chính là quà thắng giải mà anh nói sao?"Tần Hành "Chẳng lẽ anh không phải phần thưởng sao? A Vu, anh đem cuộc đời còn lại của anh đều giao cho em."Lâm Vu xưa nay không biết trình độ văn học của anh có thể cao như trời một mảnh xanh thẳm, đường băng màu đỏ nhựa plastic, mặt cỏ màu xanh."Ngày kia, để cha mẹ anh cùng chúng ta, về Đông Lăng."Lâm Vu nháy mắt, "Tần Hành, anh không phải là muốn kết hôn chứ?" Bọn họ vẫn còn đang đi học đó, lại nói hai mươi mấy tuổi thật có chút sớm."Anh rất muốn." Anh không e dè, "Ai bảo chúng ta mấy năm tiếp theo đều sẽ rất bận."Đây đúng là vấn Vu đưa tay nhẹ nhàng vuốt gương mặt của anh, "Có thể gạt thời gian qua một bên mà."Gia đình hai bên gặp mặt, anh cùng với cô sẽ danh chính ngôn thuận. Hai người đều là người trưởng thành rồi, đến nay hết thảy cũng không có thân mật quá. Tần Hành tôn trọng cô, bảo vệ cô. Anh biết rõ có thể đi đến hiện tại, anh nên thỏa người đứng ở chiều hè gần 40 độ, lãng mạn khiến cho người ta cảm thấy buồn tối, liên hoan đầy ba Vu mang Tần Hành tới tham gia, hiện tại tất cả mọi người biết, Lâm Vu cùng Tần Hành là quan hệ gì. Tần Hành cùng Lâm Vu chuyện hồi buổi chiều đã lan người lúc này xuất hiện, thật sự là tiện sát người bên Triết trêu ghẹo nói "Tần Hành, cậu đừng phòng người! Mọi người đều biết, không dám cướp Lâm Vu đâu."Đám người cười ha Thiến nghi ngờ thật lâu, "Anh Tần, không phải hai người yêu nhau từ hồi cấp ba à?"Tần Hành cười khổ lắc đầu, "Anh ngược lại rất muốn!"Lâm Vu rót cho anh một cốc nước, giữa hai người ăn ý vừa ấm lại Triết cùng mấy bạn học nam lập tức không thuận theo."Bạn gái chiến thắng, cô ấy không thể uống rượu, cậu đã tới, thì cậu liền thay cô ấy."Tần Hành tự nhiên không từ diễn Trương cũng là vui vẻ, từ trong nhà mình mang theo một bình rượu trắng. Mấy nam sinh phân ra uống, đương nhiên Tần Hành uống nhiều cuối cùng, bọn họ lại mở hai kết gặp tri kỷ ngàn chén ít, bọn họ kết bạn, cũng là có tư vị người một mực cho tới đến mười giờ hơn, vẫn chưa thỏa mãn, riêng phần mình trở Vu vịn Tần Hành, nhẹ giọng hỏi "Anh thế nào?" Cô không biết tửu lượng của anh, còn là lần đầu tiên gặp anh uống Hành tiếng nói chuyện không giống bình thường, "Choáng đầu, chân nhũn ra. Ở khách sạn đi." Lâm Vu nhìn anh, bây giờ trở về nhà, chẳng lẽ còn để cha mẹ anh chiếu cố anh sao? Cô dứt khoát khẽ cắn môi, dẫn anh trở về khách sạn. Tại khách sạn một lần nữa đặt một phòng Hành kiên trì quét thẻ, không chịu để cho Lâm Vu trả tiền. Lâm Vu không rõ, anh lúc này làm sao còn tỉnh quả cô xem xét giá căn phòng, "Anh thật sự là! Chỉ ở một đêm thôi mà."Lâm Vu không hề nói gì, một đường vịn anh về đến phòng. Đầu cô nóng đầy mồ hôi, tranh thủ thời gian hạ điều hoà Hành nằm trên ghế sa lon, toàn thân khó Vu đi toilet vắt một cái khăn mặt, tới cho anh lau lau mặt, "Chỗ nào không thoải mái?"Tần Hành chỉ chỉ người mặc dù thường xuyên hôn, đến cùng còn chưa có nhìn qua thân thể của đối phương. Hiện tại lại ở khách sạn, cũng không có quần Hành nháy mắt mấy cái, "A Vu, em đi về nghỉ ngơi trước đi."Cô lúc này làm sao có thể đi."Anh lên giường nằm một lát đi."Tần Hành quả thật có chút choáng đầu, bất quá hẳn không phải việc lớn, chỉ là rượu trắng thôi Vu cầm một bình nước khoáng tới, "Anh uống đi, có muốn hay không em đi mua chút thuốc?"Tần Hành uống nửa bình nước, thoải mái hơn."Không có việc gì. Anh nghỉ ngơi một chút liền khoẻ. Em đi tắm trước, mệt mỏi một ngày rồi, đi nghỉ ngơi đi."Lâm Vu cúi đầu, cô có chút không dám nhìn con mắt anh."Không có áo ngủ, chấp nhận một chút."Lâm Vu "..." Cô biết nếu bây giờ cô trở về lấy quần áo càng là bịt tai mà đi trộm chuông, dứt khoát tùy tiện. Căn phòng xa hoa này, chấp nhận chốc lát sau, Tần Hành liền nghe được phòng tắm truyền đến tiếng nước, anh cầm lấy nửa bình nước, ùng ục ùng ục uống Vu mặc áo choàng tắm, phi thường không thích ứng, cô buộc lại đai lưng, đi đường lúc đầu vai có chút hoạt động. Thế nhưng là áo lót bên ngoài bây giờ không thể mặc lại, cô dứt khoát giặt, phơi tại một nơi mà cô cho là bí ẩn, chỉ mong Tần Hành không nhìn Vu từ phòng tắm ra, tóc ướt. Cô lấy dép lê, đi đến bên cạnh anh, "Anh thế nào? Tốt hơn chút nào chưa."Tần Hành á một tiếng, mặt của cô bị nhiệt khí chưng đỏ bừng, trên cổ còn có giọt nước."Em muốn ngủ trước sao? Anh đi tắm rửa." Anh đứng dậy đến phòng tắm, chỗ lớn như vậy, nội y màu trắng của Lâm Vu, anh liếc mắt liền thấy Hành bất đắc dĩ lắc đầu, âm thầm nói ra "Chịu đựng vậy."Trong phòng tắm không khí ngột ngạt, anh càng thêm khó chịu, đột nhiên ngực một trận nghiêng trời lệch đất, anh phản ứng cực nhanh, ngay lập tức nôn ra bồn Vu nghe thấy thanh âm vội vàng từ trên giường xuống, cô gõ cửa, "Tần Hành —— Tần Hành ——" ngữ khí có mấy phần lo trong anh còn đang nôn, Lâm Vu cắn răng một cái, đẩy cửa thuỷ tinh Hành vội vàng ấn bồn cầu tự hoại, tranh thủ thời gian súc miệng."Thế nào?""Tốt hơn nhiều." Anh quay đầu, một tay chống tại trên bồn rửa Vu cẩn thận từng li từng tí vịn anh, thấy thái dương anh đều là mồ hôi, cô vịn anh ngồi ở trên nắp bồn cầu."Ra ngoài nghỉ ngơi một chút."Tần Hành vặn mi, "Vừa dơ vừa thúi, chính anh còn không đành lòng nhìn chính mình."Lâm Vu cười, bệnh thích sạch sẽ lại phát Hành đẩy cô, "Em đi ra ngoài trước, anh muốn tắm rửa."Lâm Vu lại sợ anh ngã sấp xuống, khẽ cắn môi."Em giúp anh."Tần Hành một mặt ngốc trệ."Em giúp anh cởi quần áo. Anh đừng nghĩ nhiều như vậy." Lâm Vu quẫn bách, anh bây giờ nhìn lấy cũng không có chút gì gọi là khí Hành giống như cười mà không phải cười nhìn cô, "A Vu, anh chờ mong ngày đó." Nói xong anh ngoan ngoãn giơ tay lên. Lâm Vu cúi đầu xuống, cuốn áo thun của anh lên. Cởi áo xong, cô vừa muốn mở miệng, ánh mắt lại rơi tại hình màu đen trên ngực trái anh. Cô một chút liền nhận ra, kia là chữ kí mà Khương Hiểu đã từng thiết kế cho cô. Cô chậm rãi ngồi xổm, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cái hình xăm, tay cũng kìm lòng không chạm vào nó, đầu ngón tay ở phía trên vẽ một ngẩng đầu, con ngươi thật sâu nhìn chăm chú anh, "Lúc nào vậy?"Tần Hành "Tốt nghiệp cấp ba."Lâm Vu mắt đục đỏ ngầu, "Đau không?"Ngực trái, kia là chỗ tim Hành "Không đau."Lâm Vu cắn cắn khóe môi, "Anh làm sao đều không nói cho em?"Tần Hành vịn đầu vai của cô, "Chờ em phát hiện! Được rồi, em đi ra ngoài trước, anh muốn tắm rửa." Cô nhìn như vậy, anh thật chịu không Vu đi ra ngoài, lại một mực chú ý đến phòng tắm. Cũng may Tần Hành rất nhanh tắm rửa, lúc đi ra ngang hông của anh chỉ quấn một mảnh khăn tắm, vừa đi vừa nhỏ giọt rửa xong, cả người dễ chịu rất nhiều, sắc mặt cũng tốt hơn Vu gửi cho Hàn Dịch Tâm một tin nhắn, nói cho chị ấy biết cô đêm nay không trở Dịch Tâm cho gửi lại cho cô chữ đượcTần Hành ngồi ở mép giường, giường lớn chấn động."Nhanh ngủ đi. Hơn mười một giờ rồi, ngày mai buổi sáng không phải muốn cùng bọn họ đi chơi phải không?"Lâm Vu cất kỹ điện thoại, lẳng lặng mà nhìn anh."Khương Hiểu hẳn là tìm anh muốn đòi phí bản quyền.."Tần Hành cười, "Đợi cậu ấy kết hôn, chúng ta mừng lớn cho cậu ấy." Anh xốc chăn nằm Vu nằm ở một lớn rất lớn, ở giữa cách một khoảng là lần đầu tiên hai người chung giường chung Hành đưa tay tắt đèn, gian phòng lâm vào trong bóng Vu nhắm mắt lại, bên tai nghe tiếng hít thở của anh. Chỉ là cô chậm rãi phát hiện hô hấp của anh tựa hồ có chút nhanh."Dạ dày không thoải mái sao?" Cô nhẹ giọng Hành á một tiếng, "A Vu, anh khó chịu."Lâm Vu vừa định động, anh đã dựa tới, toàn thân nóng hầm hập. Lâm Vu cảm giác được một cách rõ ràng cái loại nóng rực của Tần cửa sổ truyền đến ánh trăng soi, trong phòng quanh quẩn lấy ánh sáng nhàn nhạt, mê ly mà đa Hành quen thuộc tìm được khóe miệng của cô, chậm rãi hôn lên. Tay của anh chậm rãi luồn vào bên trong áo choàng tắm của cô, áo choàng rộng rãi quả thực thuận lợi cho động tác của anh nắm giữ cô, nhu hòa chậm rãi sờ, cả người cô run lên, tiếng nghẹn ngào bị anh nuốt vào."A Vu —— anh yêu em ——" anh nhẹ giọng nói, động tác trên tay không ngừng, làn da của cô vừa mềm lại trơn. Nụ hôn của anh kìm lòng không kìm được hướng xuống. Dáng người cô mảnh mai, bất quá chỗ nên mập lại mập khiến anh có chút ngoài ý học y, hiểm nhiên hiểu rõ vô cùng kết cấu cơ thể người, lục phủ ngũ tạng cùng mạch máu, anh đều rõ thật lâu, áo ngủ của cô trượt xuống, khăn tắm bên hông anh không biết đã đi đâu. Trong nháy mắt, anh đình chỉ động tác, thuận thế xoay người nằm xuống lại."A Vu, em thật ngọt."Lâm Vu cắn răng, cô đã cảm nhận được lửa nóng của anh. Người học y làm sao lại không rõ ràng nó đại biểu cái gì?"Tần Hành, anh nếu muốn ——" dù sao là anh, cô cũng không cứng nhắc như vậy. Nữ sinh ký túc xá trò chuyện buổi đêm, cũng nói qua cái đề tài này. Các cậu ấy còn trêu ghẹo cô, Tần Hành dáng người tốt như vậy, cô liền không có một chút ý nghĩ gì sao?"Không phải hiện tại." Tần Hành hôn khẽ một cái khóe miệng của anh, "Thuận theo tự nhiên. Ngủ đi ——" anh nhẹ nhàng đưa cô ôm vào trong Vu đối cái kia hình xăm kia có hảo cảm, tay không kìm được liền muốn Hành một mặt bất đắc dĩ, "A Vu, tự chủ của anh có hạn."Lâm Vu vội vàng rút tay về, không nhúc nhích.

review chào anh bác sĩ tần